video

The player will show in this paragraph

Giới thiệu tuyến metro1

LIÊN KẾT WEB

tin hoạt động ban quản lý đường sắt
KỶ NIỆM 72 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ (27/07/1947 – 27/07/2019)

DÀNH TRỌN TÌNH KÍNH YÊU VÔ BỜ ĐỐI VỚI CÁC BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NHÂN KỶ NIỆM 72 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ (27/07/1947 – 27/07/2019)

            Không ai sinh ra để được dựng tượng đài. Càng không ai muốn nỗi đau của mình được tô đắp nên tượng. Nỗi đau, sự hy sinh vô bờ bến của các Bà Mẹ Việt Nam anh hùng và hàng triệu triệu Người Mẹ liệt sĩ ở Việt Nam đã tự dựng nên tượng đài trong lòng người dân và con cháu muôn đời.

            Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904-2010), người có 9 con và 2 cháu là liệt sĩ - ra đi đã tròn 9 năm. Để tưởng nhớ Mẹ, từ tháng 12-2011, ở thị trấn Vĩnh Điện, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam đã có con đường mang tên Mẹ. Khu vườn nhà Mẹ ở xã Điện Thắng giờ đã đổi khác, được sửa lại vuông vức, thẳng thớm. Nhà Mẹ được nâng nền, xây cao thoáng mát, đặt bàn thờ những người đã khuất Để ghi nhớ công lao to lớn của các mẹ, từ năm 2004, khu tượng đài Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu Mẹ Thứ đã được xây dựng tại núi Cấm, Thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. 

    

Chúng ta hãy cùng nhớ về Mẹ qua bài thơ của tác giả Hà Nhung

NHỚ MẸ THỨ
Thế là mẹ đã về với các anh
Đã đầm ấm bữa cơm ngày độc lập
Chẳng còn phải cứ đợi chờ nơm nớp
Chồng, con có về biết để dọn cơm!

Mẹ đã là hình dáng của nước non
Tượng đồng mẹ phai lối mòn dẫn lối
Người thân của mẹ cứ dần tiếp nối
Ra chiến trường và lại gối máu rơi…

Suốt gần cả 30 năm trời
Từ 1948 sáng rực trời đạn pháp
Chồng mẹ hy sinh gọi hoài không lời đáp
Máu cha đổ rồi lẫn vào lòng đất

Để quê mình sạch bóng giặc ngoại xâm
Với nước non mẹ trọn vẹn chữ tâm
Khi bom mỹ xới cày đâm chia cắt
Tiễn các con ra chiến trường mỏi mắt!

Chín anh không về mẹ đâu thắt ruột gan
Nỗi đau như nhân thêm muôn lần
Một con rể và hai người cháu mẹ
Họ cũng đi không về tim đau xé!
Máu họ giờ như ánh sáng hé vinh quang
Cuộc đời mẹ là ký ức nặng mang
Về nỗi nhớ và những hàng nước mắt
Mỗi ngày sống là mỗi ngày cóp nhặt
Những vui buồn làm nước mắt mẹ khô

Mẹ Thứ ơi! Mẹ đã chẳng cô đơn
Bên cạnh mẹ có nước non ngàn dặm
Công ơn mẹ hơn biển trời thăm thẳm
Nỗi đau mẹ giờ đã thắm cả núi sông
Đất quê ta đã ôm mẹ trong lòng
Mâm cơm của mẹ đã ấm nồng đoàn tụ
Cả nhà gặp vui như ngày xưa cũ!
Mẹ chẳng còn những giấc ngủ đơn côi

Đất nước này là của mẹ, mẹ ơi
Bởi hiểu lắm những công ơn trời biển
Xin được hát ngàn lời tha thiết
Mẹ là mẹ của ngàn đời mãi mãi Việt Nam!

Vâng, tượng đài về Mẹ là để gửi gắm nỗi khát khao ngàn đời của các bà Mẹ, của dân tộc Việt Nam về hòa bình, về sự bình yên cho cuộc sống, cho những mái nhà và con cháu. Khát vọng của Mẹ là khát vọng mùa Xuân vĩnh viễn mà nhân loại luôn hướng đến. Nỗi đau, sự mất mát của các Mẹ luôn nhắc chúng ta cái giá của hòa bình quá lớn, hãy giữ lấy bầu trời hòa bình trong trẻo như sớm mùa Xuân.

Trích bài cảm nhận của Chi bộ 1

 

CÁC TIN BÀI KHÁC:
Xem tin theo ngày
Ngày